Có những trận đấu phơi bày bản chất của một đội bóng rõ hơn bất kỳ buổi phân tích nào, và trận hòa 0-0 của Tây Ban Nha trước Cape Verde là một trong số đó. Đương kim vô địch châu Âu, ứng viên số 1 cho chức vô địch thế giới, bị một đội lần đầu góp mặt ở World Cup cầm chân không bàn thắng. Để hiểu vì sao, phải nhìn vào hai cái tên vắng mặt trong đội hình xuất phát: Lamine Yamal và Nico Williams.
Cả hai đều có mặt ở Atlanta, đều được bác sĩ xác nhận đủ thể lực để thi đấu — nhưng chưa đủ để đá trọn 90 phút. Yamal vừa trải qua chấn thương rách gân kheo độ hai khiến cậu lỡ phần cuối mùa giải cùng Barcelona; Nico Williams thì chưa ra sân kể từ ngày 10 tháng Năm vì cũng dính vấn đề gân kheo. HLV Luis de la Fuente vì thế chọn phương án thận trọng: xếp Ferran Torres và Gavi hỗ trợ Mikel Oyarzabal trên hàng công, và giữ hai ngôi sao chạy cánh trên ghế dự bị như những quân bài để dành.
Quyết định ấy hợp lý về mặt y tế, nhưng nó vô tình rút đi linh hồn trong lối chơi của Tây Ban Nha. Bóng đá của La Roja dưới thời De la Fuente được xây quanh hai mũi khoan biên: Yamal bó vào trong từ cánh phải để tạo đột biến, Nico Williams xé toang hành lang trái bằng tốc độ. Chính hai người này là cơ chế giúp Tây Ban Nha kéo giãn hàng thủ đối phương, mở ra những khoảng trống cho lớp cầu thủ kỹ thuật ở trung lộ khai thác. Thiếu họ ở cường độ cao nhất, sân đấu của Tây Ban Nha bỗng trở nên chật chội. Đối thủ không còn bị buộc phải dàn mỏng, và một khối phòng ngự kỷ luật như Cape Verde — với thủ môn Vozinha chơi xuất sắc — chỉ việc lùi sâu, bịt kín trung lộ và chờ đợi.
Vấn đề càng trầm trọng bởi một điểm yếu cố hữu mà 90s Bóng Đá từng phân tích: Tây Ban Nha không sở hữu một số 9 đẳng cấp thế giới. Khi không có Yamal và Williams để mở biên, đáng lẽ một trung phong cắm có thể là lời giải thay thế — nhưng Oyarzabal, dù thông minh và đáng tin, không phải mẫu cầu thủ tự mình bửa được những hàng thủ dựng xe buýt. Kết quả là một thế trận quen thuộc đến nhàm chán: Tây Ban Nha cầm bóng vượt trội nhưng thiếu mũi nhọn, chuyền qua chuyền lại trước vòng cấm mà không có ai đủ sức tạo khác biệt. Cầm bóng nhiều mà vô hại — đó chính là hình ảnh "sư tử hóa mèo".
Tất nhiên, cần sòng phẳng rằng đây không phải thảm họa. Tiền vệ Mikel Merino lên tiếng trấn an rằng sự vắng mặt của Yamal và Williams "không phải là chí mạng", và thực tế khi Yamal được tung vào sân, anh lập tức tạo ra sự khác biệt về mặt đột biến. Một điểm trước đối thủ phòng ngự dày đặc, trong bối cảnh giữ chân hai ngôi sao cho chặng đường dài, không hẳn là kết quả tồi nếu nhìn theo logic dưỡng quân. Nhưng thông điệp chiến thuật thì đã quá rõ ràng, và cả bảng H lẫn các đối thủ phía sau đều đã ghi nhận.
Bài học rút ra cho De la Fuente không mới, nhưng nay đã thành vấn đề cấp bách: một đội bóng lớn không thể đặt toàn bộ sức mạnh tấn công lên đôi vai — hay đúng hơn, đôi cánh — của hai cầu thủ. Khi Yamal và Williams khỏe mạnh và bay trên hai biên, Tây Ban Nha là một trong những tập thể đáng sợ nhất hành tinh. Nhưng một giải đấu kéo dài cả tháng luôn có chấn thương, có treo giò, có những ngày các ngôi sao tịt ngòi. Nếu không tìm ra phương án B — một mũi nhọn trung lộ, một cách ghi bàn khác — thì "sư tử" Tây Ban Nha sẽ còn nhiều lần hóa mèo, và ở vòng knock-out, một trận hóa mèo là đủ để xách vali về nước.